Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

NGƯỜI TÌNH

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.

Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

“Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?”

Tôi reply ngay sau đó.

“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…”

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.

- Mình làm người tình anh nhé…

- Vậy là sao?

- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?

- Ừ…

Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.

- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?

- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.

Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.

- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ…

Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.

Con *** …

- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.

- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.

- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con *** một tẹo.

- Con *** … em nói nghe kinh quá.

Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:

- Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà

Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:

- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con *** mất rồi. Tôi vẫn cố cười.

- Bao nhiêu hả em?

- Tuỳ tâm anh thôi…

- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em *** thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.



Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.


Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con *** bao trọn gói.

Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.

- Anh hỏi ai?

- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…

- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.

- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?

- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.

Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.

- Vậy bố đứa trẻ đâu?

- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu.



Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.


- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.

Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy…… “Gửi em *** thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”…...
Hình như là… tôi đã nhầm con *** với một người tình… à không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!

PS: đâu là người tình?? Đâu là con *** ?? đâu là 1 người vợ?? Đời chua cay đến thế là cùng!




(sưu tầm)

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

BÀI VIẾT HAY VỀ CUỘC SỐNG

Ai cũng biết cuộc sống là quý giá và đời người chỉ có một lần. Nhưng không phải ai cũng thấy cuộc sống là tươi đẹp và đáng sống. Điều đó còn tuỳ thuộc vào thái độ và mục đích sống của mỗi người.

SỐNG ĐỂ LÀM GÌ?

Có thể bạn trả lời ngắn gọn, chung chung: Mục đích cuộc sống là thành công và hạnh phúc. Có bạn liệt kê hơn cả trang giấy với tất cả những đòi hỏi từ tiền bạc, tài sản, sức khoẻ, danh tiếng, để thoải mái, sung sướng… Có bạn cao thượng : Sống không nên tham lam và ích kỷ, sống để làm theo lý tưởng, để giúp đỡ người khác và mang hạnh phúc đến cho mọi người… Như vậy, tùy vào hoàn cảnh và mục tiêu riêng, mỗi người sẽ có câu trả lời khác nhau và câu trả lời đó sẽ còn tiếp tục thay đổi. Cho nên, bạn hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối, như vua hài Charlie Chaplin từng nói : “Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay”.

NHỮNG ĐIỀU LÃNG PHÍ NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI.
Sức khoẻ: Lúc trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề nên họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống vô điều độ… Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm người ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “ không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn!
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quảng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao, vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành Giám đốc thành đạt hay một Tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
5 VIỆC CỦA ĐỜI NGƯỜI.
Việc thứ nhất: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn.
Việc thứ hai: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.
Việc thứ ba: Có một gia đình hoà thuận. Người xưa nói : “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Với số đông trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hoà thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều.
Việc thứ tư: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới này mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi.
Việc thứ năm: Làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nhỏ nhỏ dần dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới này có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài, nhưng rất cần những người tốt. Làm tốt những việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra thứ ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành , tất cả những việc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình và với cả thế gian này.

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

CHUYỆN GIÁO DỤC XƯA VÀ NAY .

Trưa nay Lâm An cùng Tùng Quân có cuộc hội ngộ với mấy người bạn Xứ Thanh, đều là cán bộ ngành GD của tỉnh (biết qua Blog Đào Phan Toàn), hàn huyên trò chuyện và có chuyên đề về chuyện vui Giáo dục, đại để : Giáo dục thời nay không ít trường hợp thầy chả biết trò và trò chẳng quan tâm và biết ai đang dạy mình...Xem thống kê thì kỳ thi đại học năm nay cái buồn nhất vẫn là đại nạn Dốt sử nhà vì có tới hơn 98% bài thì môn sử dưới điểm trung bình đúng là "Dân ta phải biết sử ta, cái gì không biết thì tra Google".
Và đây là một đơn cử trong câu chuyện của nhà giáo Văn Như Cương.

Ảnh minh họa nạn dốt sử nhà .
-----------------
"AI ĐÃ TỪNG DẠY TÔI THÌ DƠ TAY"
Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường ĐH có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm!
Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).
Chuyện là có một người đã học và đã tốt nghiệp ở một trường ĐH vào loại có tiếng ở nước ta. Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà anh ta được “bắn” sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làmv ăn. Rồi nghe nói anh ta dần dần “nổi tiếng” trở thành một đấng trượng phu…
Và đây anh minh họa nạn đọc và viết sai chính tả
Rồi anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kì đổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, muốn có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ.
Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.
Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”.
Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về.
Chuyện kể đã xong, bây giờ xin cho phép tôi nhớ lại chuyện cũ hồi đi học. Có một bài học trong sách giáo khoa tiểu học mà tôi không thể nào quên. Bài học nhan đề: “Thưa thầy, con là Các-nô đây”. Bài học chỉ hơn nửa trang giấy cùng với một bức ảnh (hay bức vẽ, tôi không phân biệt được vì còn nhỏ).
Trong bức ảnh có một thầy giáo già đang ngồi sau chiếc bàn, trước mặt là học trò, cửa ra vào mở rộng và trong khung cửa là hình một người đàn ông chững chạc có râu mép quăn, đi ủng cao đến đầu gối. Tay phải ông ta ấp lên ngực trái chỗ con tim, đầu cúi thấp và miệng ông dường như đang nói : “Thưa thầy, con là Các-nô đây”.
Cho đến nay tôi cũng không biết Các-nô là ai, chỉ biết rằng ông ta là một quan to, trở về quê hương, muốn đến thăm thầy giáo cũ và lớp học cũ của mình, và bài học trong sách giáo khoa nói về cái phút giây gặp gỡ ấy.
Tôi còn nhớ người thầy tên là thầy Thái đã dạy tôi bài học ấy ở ngôi trường làng. Thầy thường đánh vào mông tôi mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp. Thầy thường quát: “Lại thằng Cương phải không? Làm ồn vừa chứ, muốn đét vào đít hả ?”.
Học xong bài học ấy tôi cứ mong ước một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, tôi sẽ quay về đúng lớp học này, mở cửa bước vào, không chỉ cúi đầu như Các-nô, mà tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói : “Thưa thầy, con là …thằng Cương đây”.
Nhưng tôi đã không làm được điều đó. Hỡi ôi! Thầy tôi đã mất trước khi tôi kịp nên người…
(Văn Như Cương)

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Tự chữa bệnh bằng ăn uống đúng cách

BỆNH Ở TUYẾN DẠ DÀY – RUỘT
Biên soạn: Bùi Huy Bằng
Theo sách:
Методики доктора Д. В. Наумова
(Các phương pháp luận của TSKH Đ.V. Naumov)
Редакция вестника “ЗОЖ”, 2007

“Bệnh nhân cần không phải là chữa trị,
mà là nuôi dưỡng đúng cách”

“Điều liên quan đến y học thì hiển nhiên đã rõ ràng.
Mô hình của xã hội hiện đại là thế này, tất cả đều
muốn kiếm chác trên các bệnh tật của con người:
từ các bác sĩ đến các tập đoàn bảo hiểm và các tập
đoàn chế biến thuốc!”

Đ.V. Naumôv
Tiến sĩ khoa học Y khoa

NGUYÊN NHÂN SINH BỆNH Ở TUYẾN DẠ DÀY – RUỘT
Có 3 nguyên nhân chính:
1- Do sử dụng lâu ngày thức ăn mang tính kiềm (pH>7). Chẳng hạn đồ ăn kiêng từ thực vật, trong đó khẩu phần ăn thiếu rau muối chua, thịt, mỡ, trứng, pho mát tươi, váng sữa,…

2- Do hội chứng đau dạ dày – đốt sống: phần cột sống vùng ngực bị hư xương sụn (thoái hóa), chèn ép các bó dây thần kinh chi phối tuyến dạ dày- ruột, làm cho tuyến này hoạt động không bình thường.
3- Do stress, gây ức chế khả năng hoạt động của nhiều cơ quan trong cơ thể, đồng thời dây thần kinh phế vị có thể bị kích thích dẫn đến môn vị suy yếu, tiêu chảy v.v.
Nguyên nhân thứ 2 có thể khắc phục bằng cách luyện tập để kéo dãn và nắn thẳng cột sống theo phương pháp luận của Iu.V. Pôpôp (xem tài liệu kèm theo).
Nguyên nhân thứ 3 có thể khắc phục bằng biện pháp tâm lý, chủ yếu là ổn định tư tưởng, tinh thần và điều chỉnh cảm xúc theo hướng lành mạnh.
Dưới đây đề cập đến nguyên nhân thứ 1- nguyên nhân diễn ra hàng ngày.
Sơ lược về tuyến dạ dày – ruột:
MÔN VỊ - bộ phận có cấu tạo bởi cơ đai thắt có chức năng như một cái VAN, ngăn cách khoang dạ dày với khoang hành tá tràng. Theo giải phẫu sinh lý, môi trường trong dạ dày là AXÍT (pH<7), ở người bình thường pH ≈ 2; môi trường trong hành tá tràng là KIỀM (pH>7). Đi kèm để phục vụ cho quá trình tiêu hóa còn có gan, mật, tụy. Ở người khỏe, van (môn vị) thường xuyên đóng, ở người bệnh khả năng co bóp giảm (do nhão cơ thắt), van ở trong trạng thái mở kéo dài.
Khả năng hoạt động bình thường của van phụ thuộc chủ yếu vào cách nạp dinh dưỡng. Nếu trong đồ ăn có prôtít hoặc thức ăn chua (chẳng hạn rau muối chua), nghĩa là chúng mang tính axít (pH<7) thì axit clohydric (HCl) và dịch vị có trong dạ dày bắt đầu phân tách các mảnh thức ăn đó thành axit amin, glyxerin và axit béo rồi được hấp thụ qua dạ dày vào máu. Khi đó, độ axit của dạ dày giảm, van mở để các mảnh thức ăn chưa tiêu hóa hết mang tính kiềm (pH>7) tuồn xuống hành tá tràng. Trong dạ dày lại hình thành axit clohydric, van lập tức đóng, nghĩa là môi trường axit của dạ dày lại được ngăn cách với môi trường kiềm của hành tá tràng. Quá trình này cứ lặp đi lặp lại. Còn ở hành tá tràng thức ăn mang tính kiềm tiếp tục được tiêu hóa nhờ dịch tụy và dịch mật cũng mang tính kiềm, rồi tuồn xuống dưới qua ruột non, ruột già. Các chất bổ dưỡng (axit amin, glyxerin, axit béo) được hấp thụ nốt qua hệ thống ruột vào máu, còn cặn bã tích lại ở trực tràng để thải ra ngoài.
Đây là hoạt động bình thường của van (môn vị), đặc trưng cho cơ thể khỏe mạnh. Nếu trạng thái này bị phá vỡ bởi 3 nguyên nhân chủ yếu nêu trên, trong đó có nguyên nhân thứ 1 làm van (môn vị) suy yếu, mở kéo dài thì sẽ xảy ra tình trạng:
1)- Thức ăn mang tính kiềm trào ngược sang dạ dày làm cho dạ dày bị kiềm hóa, niêm mạc dạ dày bị teo dần, rồi viêm loét, biến dạng và kéo theo mô của môn vị bị viêm nhiễm làm cho nó nhão ra và càng suy yếu thêm.
2)- Thức ăn trong dạ dày chưa kịp tiêu hóa, mang tính axit, tuồn sớm xuống hành tá tràng làm cho hành tá tràng bị axit hóa dẫn đến bệnh tương tự như ở dạ dày.
3)-Khi môi trường ở hành tá tràng bị axit hóa thì tuyến tụy và tuyến mật bị ức chế sinh ra viêm nhiễm.
4)- Thức ăn ở hành tá tràng mang tính axit không được tiêu hóa hết trong môi trường kiềm, tuồn xuống ruột, bị ô xy hóa, lên men rồi thối rữa bởi vi khuẩn gây hại, gây đầy hơi, làm giảm số lượng và chất lượng chất dinh dưỡng cung cấp cho cơ thể.
Toàn bộ vòng luẩn quẩn nêu trên sẽ làm xuất hiện hàng loạt bệnh trầm trọng mà y học chính thống chưa giải thích đúng bản chất nguyên nhân sinh ra chúng. Như: viêm dạ dày, loét dạ dày và hành tá tràng, viêm loét đại tràng, táo bón, trĩ, viêm túi mật, viêm tụy, nấm canđiđa ở ruột, huyết áp cao, huyết áp thấp, sỏi trong các cơ quan nội tạng, co hẹp các mạch máu, xơ vữa động mạch, hẹp van tim v.v. Theo TSKH Đ.V. Naumov, do nuôi dưỡng lâu ngày không đúng cách làm VAN (MÔN VỊ) đóng mở không đúng lúc hoặc mở kéo dài, do đó khoang dạ dày và khoang hành tá tràng thông nhau, gây ra phản ứng trung hòa AXÍT của dạ dày với KIỀM của hành tá tràng, dẫn đến đầy hơi, hình thành các tinh thể muối không hòa tan như: phốt phát, uralat, ocxalát, tinh thể axit uric và cặn bã lắng đọng trong máu và thành mạch máu dẫn đến các bệnh nói trên.
Việc điều trị các bệnh đó theo y học chính thống chủ yếu là khắc phục triệu chứng (cắt các cơn đau hoặc phẫu thuật) chứ không phải khắc phục nguyên nhân gây bệnh. Điều này gây ra nguy hại về lâu dài. Do căn bệnh chưa được điều trị tận gốc, người bệnh tuy bước đầu cảm thấy dễ chịu, sinh ra ảo tưởng và chủ quan, trong khi đó bệnh vẫn cứ ngấm ngầm tiến triển theo chiều hướng xấu, kết cục căn bệnh trở thành mãn tính, lúc đó việc chữa trị gặp khó khăn và phức tạp.
Từ các phương pháp luận về bệnh ở tuyến dạ dày – ruột, tiến sĩ khoa học Đ.V. Naumôv đưa ra nhiều kết luận quan trọng về nguyên nhân gây bệnh, xin trích dẫn một số kết luận tiêu biểu sau đây:
1)- Không có bệnh loét, về bản chất nó không tự sinh ra. Vì trong quá trình hình thành vết loét thì dịch axit của dạ dày sản sinh quá ÍT (chứ không phải THỪA axit), dịch mật của gan và dịch của tụy cũng vậy, nghĩa là phổ hoạt động của các men tiêu hóa bị thu hẹp.
2)- Xoắn khuẩn HÊLICOBACTER không phải là thủ phạm chính gây ra loét (thuyết về xoắn khuẩn Hêlicobacter đã được giải Nôben). Khoa bệnh lý dạ dày – ruột của Viện hàn lâm Y học Đnheprôpêtrôvxk (Nga) dưới sự lãnh đạo của giáo sư I.I. Gritxenco đã đưa ra các số liệu sau đây: trong số 60% số người phát hiện thấy khuẩn Hêlicobacter chỉ có 4% trong đó có cái gọi là bệnh loét. Hơn nữa xoắn khuẩn này chỉ tồn tại ở môi trường axit yếu (ở dạ dày người bệnh) chứ không thể tồn tại ở môi trường axit mạnh (dạ dày người khỏe). Để diệt trừ xoắn khuẩn Helicobacter người ta dùng kháng sinh (có nguồn gốc là muối axit của nấm) lại càng vây hãm, ức chế hoạt động của gan và tụy (vốn có môi trường kiềm), gây ra bệnh biến dạng vi khuẩn ở ruột, làm xuất hiện các cơn đau ở gan, làm các vết loét tiến triển với mức độ càng phức tạp.
3)- Lượng colexterin cao không phải là nguyên nhân gây bệnh xơ vữa động mạch. Vì, thứ nhất luận thuyết này (của Viện sĩ Anhitrcốp đưa ra năm 1912) dựa trên cơ sở thí nghiệm ở thỏ (động vật ăn cỏ) để suy ra nguyên nhân gây bệnh ở người là không phù hợp; thứ hai có rất nhiều người bị xơ vữa động mạch lại có chỉ số colexterin ở mức chuẩn. Tác giả cho rằng nguyên nhân gây bệnh là do rồi loạn trao đổi chất bởi hệ tiêu hóa hoạt động không bình thường.
4)- Cắt bỏ túi mật do viêm tắc bởi sỏi (khi chưa đe doạ nứt vỡ) không phải là biện pháp tối ưu vì khi túi mật bị loại bỏ thì sỏi vẫn hình thành ở các cơ quan nội tạng khác. Hơn nữa vẫn còn những biện pháp khác để làm tan sỏi.
5)- Nguyên nhân gây viêm tuyến tiền liệt (bệnh của đàn ông) do trục trặc ở hệ bạch huyết chứ không phải là những nguyên nhân được đề cập trong y học chính thống (nhiễm khuẩn đường sinh dục, nhiễm lạnh, stress, rạn cơ), mà nguồn gốc vẫn là rối loạn trao đổi chất do trục trặc ở hệ tiêu hóa gây ra.
CÁCH CHỮA BỆNH
1- Khử kiềm ở dạ dày:
Trước khi ăn sáng 1 giờ, ăn 1/2 cốc (loại 200ml) bã bắp cải tươi.
Cách làm: Cải bắp tươi rửa sạch, nghiền nhỏ vắt lấy bã, nước có thể bỏ đi hoặc giữ lại và bảo quản ở nhiệt độ trong nhà (để lên men) rồi uống vào lúc trước khi đi ngủ, có pha thêm chút muối. Thực hiện trong khoảng 2-3 tuần lễ.
Nếu người có bệnh huyết áp cao - ăn bã củ cải đỏ, có bệnh ợ nóng – ăn bã củ cà rốt, có bệnh thiếu máu – ăn bã quả táo.
2- Axit hóa cơ thể:
Uống nước chua ngâm từ lá bạch khuất thái (chỉ có ở Nga) hoặc từ vỏ chuối.
Cách làm: Dùng bình thủy tinh miệng rộng có dung tích khoảng 3 lít, đổ đến vai bình nước sôi để nguội, hòa một cốc đường và một thìa trà váng sữa (hoặc một thìa ăn sữa chua), khuấy đều. Lấy khoảng mười vỏ quả chuối tiêu loại to, chín lấm tấm (tài liệu không định rõ số lượng), cắt ngang cỡ 3-5mm, cho vào túi vải xô cùng một cục đá đủ nặng để dìm chìm trong đáy bình. Bịt miệng bình bằng 3 lớp vải xô (nếu bình có nắp thì đậy kênh để không khí lọt vào). Để ở nơi tối và thoáng trong nhà, khoảng 2 tuần lễ là dùng được. Nước chua có màu vàng ngà, uống có cảm giác hơi say là đạt yêu cầu. Chắt ra khoảng 1 lít để dùng dần. Còn lại gạn bỏ cặn, bổ sung đủ nước và 1/3 cốc đường, cứ như vậy độ 3-4 lượt thì bỏ bã và làm đợt khác.
Liều dùng: từ một thìa ăn đến 1/3 cốc, hòa với 1/2 cốc nước ấm. Uống 3 lần/ngày, trước bữa ăn 30-40 phút, có thể dùng dài ngày như nước giải khát.
3- Nuôi dưỡng cơ thể đúng cách:
- Không ăn kiêng, không ăn chay.
- Nguyên tắc chung: Bảo đảm đủ và thường xuyên lượng axit nhât là axit clohyđic (HCl) ở mọi dạng thực phẩm để tiêu hóa.Dùng thức ăn mang tính axit vào buổi sáng (khi dạ dày hoạt động mạnh), hạn chế dùng thức ăn mang tính kiềm, nếu muốn sử dụng thì dùng vào buổi chiều (khi hành tá tràng hoạt động mạnh) - Tham khảo phụ lục phía dưới.
Người bệnh, nhất là đang ốm nặng hạn chế dùng đồ ăn chứa nhiều prôtit, mỡ,…Nói chung chỉ nên ăn đến mức vẫn còn thòm thèm.
- Cung cấp đa dạng các prôtit từ thịt, cá, trứng, mỡ (chúng mang tính axit). Ưu tiên sử dụng thực phẩm biển. Nên dùng protit ở phần đầu bữa ăn.
- Rau: Không dùng rau tươi (mang tính kiềm) dưới mọi dạng. Cần ăn rau muối chua từ cải bắp, dưa chuột, cà rốt, củ cải đỏ và các loại nấm. Rau muối phải bảo đảm đủ chua (nén 2-3 tuần lễ), không bổ sung dấm hoặc đường và không kích thích nhiệt độ. Một số người cần thận trọng với cà muối và dưa cải muối (điều này không có trong tài liệu gốc)
- Canh: nấu từ rau muối chua kèm thịt hoặc cá và ninh dừ. Súp: nấu từ cải bắp muối kèm khoai tây và mỡ tảng ninh kỹ có tác dụng rất tốt.
- Cháo: nấu từ hỗn hợp các loại ngũ cốc có bổ sung muối, bơ kem, váng sữa.
- Tránh hoàn toàn dầu thực vật tinh luyện (mang tính kiềm cao). Nên dùng dầu thực vật thô, ép nguội. Nhưng tốt nhất vẫn là dùng mỡ lợn (ngược với quảng cáo hiện nay – NBS).
- Ăn xa lát cần bổ sung váng sữa và một chút muối. Nên ăn sau khi đã ăn các thức ăn có prôtit (mang tính axít).
- Khuyến khích dùng gia vị: tương hạt cải, dấm, hành, tỏi để kích thích tiêu hóa.
- Hoa quả tươi nên ăn vào buổi chiều (vì chúng mang tính kiềm).
4- Uống:
- Nên uống sau khi ăn 1 giờ.
- Uống nước sạch, nước đun sôi để nguội hoặc nước chua (xem điểm 2). Không uống nước chua khi đang chữa bệnh sỏi. Không nên uống nước chanh tươi vì nó mang tính kiềm (xem điểm 6). Uống trà xanh, trà đen thì bổ sung 1-2 thìa trà dấm ăn (loại 9%) vào cốc nước hoặc dấm ngâm lá ngải cứu khô (xem điểm 7).
5- Ngậm muối:
Sau bữa ăn khoảng 30 phút đặt lên đầu lưỡi 0,5-1g muối, chờ muối tan và dịch vị tiết ra càng nhiều càng tốt, xúc miệng nhiều lần rồi nuốt. Biện pháp này nhằm cung cấp Cl trong NaCl để hình thành và bổ sung HCl trong dạ dày. Đối với những bệnh nhân có huyết áp cao, bệnh thận thì sử dụng muối ở phạm vi cho phép.
6- Thuốc uống:
Đối với bệnh ở tuyến dạ dày – ruột tác giả chỉ đề cập đến thuốc UROLEXAN (thuốc của Nga) để củng cố chức năng thận (chưa rõ ở VN có bán không). Uống 10-15 giọt kèm theo 1 viên đường, 3 lần/ngày giữa chừng các bữa ăn.
Ngoài ra có thể tự chế biến dung dịch để tăng cường hệ mạch máu theo cách::
Nguyên liệu gồm: 100 ml thuốc nước glyxerin, 2 quả chanh, 100g mật ong.
Chanh rửa sạch, chần nước sôi, mài cả quả thành bột, trộn ba thứ với nhau, cho vào lọ thủy tinh, để trong tủ lạnh, dùng dần. Uống 1 thìa canh, 3 lần/ngày, sau bữa ăn 1,5 giờ.
7- Xoa người:
Xoa khắp người hoặc chí ít tứ chi bằng dung dịch dấm ăn ngâm lá ngải cứu khô nhằm bổ sung cho cơ thể axit clohydrit (HCl), đồng thời khắc phục tình trạng lạnh ở tứ chi.
Lấy 1/2 lít dấm ăn (9%) ngâm với 1 cốc (loại 200ml) lá ngải cứu khô, để trong 2-3 ngày, lọc lấy dung dịch. Lấy 1 phần dung dịch dấm ngải cứu pha với 2 phần nước ấm, xoa khắp người hoặc tứ chi 3-4 lần/ngày.
8- Nhịn ăn:
Nhịn ăn dài ngày là vấn đề phức tạp, có thể dẫn đến teo dạ dày và các bộ phận khác của tuyến dạ dày – ruột, vì vậy cần có sự tư vấn và theo dõi của chuyên gia. Tuy nhiên nhịn ăn thường kỳ 1 ngày trong 1 tuần lễ sẽ đem lại lợi ích khỏi phải bàn cãi, vì lẽ các men tiêu hóa thực hiện tiếp quá trình tiêu hóa phần thực phẩm còn sót lại hoặc các phần tử không cần thiết trong cơ thể, kết cục toàn cơ thể được thanh lọc.
Cách thực hiện: Buổi chiều trước ngày nhịn, ăn cháo nấu từ hỗn hợp các loại ngũ cốc và cháo bột mì kèm bơ kem. Những thứ này sẽ lưu lại ở ruột một thời gian ngắn và đóng vai trò như các chất hút. Ngày hôm sau, cần uống nước đã được khoáng hóa ở mức độ yếu (với thành phần muối không lớn hơn 0,6g/lít). Kết thúc đợt nhịn, cần ăn bắp cải biển, xúp cải bắp muối, cá biển, cá trích, cải bắp muối, bánh mì trắng để khô, xúp đậu côve. Các thực phẩm này được liệt kê theo trình tự từ dễ tiêu hóa nhất đến khó tiêu hóa hơn./
PHỤ LỤC: Các thực phẩm mang tính kiềm (pH>7).
(Liệt kê theo thứ tự mang tính kiềm cao đến thấp).
Những thực phẩm này hủy hoại môi trường axit của dạ dày nếu dùng nhiều và thường xuyên, đặc biệt là ở những người bệnh. Nếu vẫn có nhu cầu thì tốt nhất dùng chúng vào buổi chiều và ưu tiên dùng càc loại mang tính kiềm thấp.
1- Thuốc lá.
2- Rượu.
3- Tương cà chua.
4- Rau tươi, hoa quả tươi đóng hộp chưa qua muối.
5- Canh rau xanh tươi.
6- Canh thịt hầm dừ với rau tươi.
7- Mỡ hỗn hợp.
8- Bơ thực vật.
9- Bơ đóng hộp, đặc biệt có gốc thực vật.
10- Dầu thực vật.
11- Bột chưa lên men.
12- Sữa tươi và sữa đun sôi.
13- Nước có ga.
14- Mì ống.
15- Bánh mì đang nóng.
16- Các loại đậu.
17- Cà phê.
18- Ca cao.
19- Các loại hạt có vỏ cứng.
20- Kẹo ngọt khanva.
21- Tiểu mạch, kiều mạch và các loại cháo nấu với sữa và nước.
22- Các món độn.
23- Đồ ngọt.
24- Mứt.
25- Nước hoa quả.
26- Mận.
27- Lê.
28- Các loại rau và hoa quả tươi nhập ngoại và trái mùa.
Nên nhớ: sữa cá hủy hoại màng tế bào (nguy hại, gây ung thư).

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

NGẪM CHUYỆN NAY !

Mấy ngaỳ nay cả dân tộc Việt đang "dậy sóng" kỷ niệm ngày 27/7 ngày THƯƠNG BINH - LIỆT SỸ, ngày tôn vinh các anh hùng Liệt sỹ, Thương binh đã hy sinh xương máu, tuổi xuân và tính mạng mình cho tự do độc lập dân tộc.
....chiều tranh thủ xem thông tin, đọc một loạt các bài viết, các phóng sự về tinh thần yêu nước của người Việt, về các cuộc biểu tình....và chợt thấy tâm trạng không rõ vui hay buồn...!
"NĂM ĐIỀU BÁC HỒ DẠY" tôi đã học thuộc lòng từ khi còn chưa cắp sách đến trường, vậy mà ở thế kỷ 21 đầy thử thách này có rất nhiều người lớn "hình như" không biết  !?

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

CHA VA CON


Mỗi khi rảnh rỗi, Lâm An lai suy ngẫm, chiêm nghiệm cuộc sống theo cách nhìn của riêng mình. Lại tìm tòi lật dở về những cái cũ kỹ của ngày xưa. Cũng là cách mỗi ngày đọc lại một lần những cái cũ kỹ ấy.
Triết lý không là luật pháp, nó là đạo đức, là cách nhìn của mỗi người_ Hãy cảm nhận cuộc sống theo cách của riêng mỗi chúng ta ./. Và đây, một câu chuyện thật giản đơn nhưng cũng đủ để chúng ta suy ngẫm cho thế hệ bây giờ .
-----------------------

Một người cha già nua ngồi hóng mát trên băng ghế gỗ trước sân nhà cùng đứa con trai thành đạt của ông. Bất chợt một con quạ sà xuống đậu bên bờ giậu.
Người cha già nua hỏi đứa con của mình: Con gì vậy con?
Người con trả lời: Đó là con quạ.
Một lúc sau, ông lão lại hỏi con trai: Con gì vậy con?
Người con trả lời: Đó là con quạ.
Vài phút sau, ông lão lại hỏi con trai: Con gì vậy con?
Người con đáp lại: Cha ơi, con vừa nói đó là con quạ mà.
Một chốc sau, ông lão lại hỏi con trai lần thứ tư: Con gì vậy con?
Lần này, giọng người con đã có phần bực bội, anh ta trả lời gắt gỏng: Cha ơi, đó là con quạ ! Con quạ !
Sau đó vài phút, người cha lại hỏi con trai lần nữa: Con gì vậy con?
Lần này thì đứa con phát cáu lên, anh to tiếng: Cha ơi, sao cha cứ hỏi hoài một câu hỏi, mặc dù đã bao nhiêu lần con trả lời cha: đó là con quạ ! Cha không hiểu hay sao?
Người cha già lụm khụm đi về phòng mình và quay trở ra chiếc ghế gỗ với một quyển sổ cũ kỹ. Ông lần giở đến một trang viết và đưa cho con trai đọc. Đứa con đọc được những dòng chữ sau trong quyển nhật ký của cha:
"Ngày...... tháng....... năm...... Hôm nay, khi tôi cùng đứa con trai bé bỏng của tôi ngồi hóng mát trước sân nhà, thì có một con quạ sà xuống. Con tôi hỏi tôi hết thảy hai mươi lăm lần đó là con chim gì. tôi trả lời con trai tôi đủ hai mươi lăm lần rằng đó là con quạ mà trong lòng vẫn ngập tràn hạnh phúc."